Let’s travel together.

Hà Giang cùng những đứa trẻ

Toi 19 tuoi. Viết về hành trình tuổi trẻ của mình bằng những trang nhật ký, về những trải nghiệm và cảm xúc với một điểm đến đẹp vô cùng – Hà Giang – nơi được mệnh danh là “nơi đá nở hoa”, mảnh đất nơi địa đầu Tổ quốc ”một con chim trời. đã bay hai lần đã gãy cánh ”.

Hà giang với trẻ em

Đã hơn một năm trôi qua nhưng mỗi khi nhìn lại những hình ảnh chụp được cháu bé ở Hà Giang, tôi lại thấy chạnh lòng. Hay đơn giản là một nụ cười duyên, khó thoát ra khỏi dòng suy nghĩ; chính xác không phải là buồn hay thương hại, không phải là loại vui vẻ được canh giữ trong tim.

Tâm hồn người dân nơi đây giản dị nên rất bình yên, họ không biết khổ như họ nghĩ, khi không có khái niệm no hay xa hoa, hiện đại nơi thành thị để so sánh, chúng ta cũng không. Tôi không biết tôi đang đau khổ. Bản thân tôi đã quy sự khốn khổ đó cho họ trên cơ sở cuộc sống giàu có văn minh của chính tôi. Để rồi nhận ra rằng mình đang sống trong hạnh phúc, một cuộc sống đủ đầy hơn bao người. Nhờ sự ghi nhận đó, tôi đã rút ra được kinh nghiệm sống cho bản thân “sống phải biết yêu thương, sống phải biết cho đi”. Chính sự đơn sơ giản dị của họ là sự giải thoát cho họ, một cuộc sống của riêng họ trong thế giới của riêng họ. Họ có một trời đất riêng và họ sống yên bình trong đó.

Tôi không biết về những người khác, nhưng tôi rất thích tự mình trải nghiệm mọi thứ. Tôi thích bò, thích đến các nơi, chạm vào mọi thứ để tích lũy nhiều kinh nghiệm cho bản thân để biết trân trọng những khoảnh khắc sống còn, trân trọng những người đang ở bên cạnh mình.

Trong rất nhiều nơi rong ruổi từ Nam chí Bắc, đây có lẽ là vùng đất mà tôi cảm nhận rõ nhất, nằm khuất sau một lớp sương mù, đứng trước mặt tôi là thân hình nhỏ nhắn của một đứa trẻ ăn mặc luộm thuộm, khuôn mặt tiều tụy. tái nhợt. tủi nhục, với tiếng kêu của sự mất mát và tủi thân. Sức mạnh của những giọt nước mắt của một đứa trẻ trước những hình ảnh khác trong tâm trí tôi vỡ tan thành từng mảnh …

Vì vậy, những chiếc áo mà tôi mang từ Nam ra Bắc dọc đường hay mỗi lần đến một vùng quê nào đó, tôi tự nhìn thấy hoàn cảnh của chúng và suy ra rằng, tôi, những đứa trẻ chỉ mới 6 7 tuổi, thậm chí là nhỏ hơn. Tôi phải cõng em tôi trên lưng. Vậy là bố tôi đã dừng xe và đưa cho tôi những chiếc áo sơ mi đã chuẩn bị sẵn khi tôi có chuyến du lịch xuyên Việt như thế này. Đó là những đứa trẻ chỉ có phần không là gì so với Hà Giang. Những đứa trẻ chân trần, áo không đủ ấm trong thời tiết giá rét phải theo mẹ ra đồng từ rất sớm. Tôi thấy vậy, xuống xe cầm mấy chiếc áo vẫy từ xa bảo họ xuống, lúc đầu thấy chỉ có 3, 4 người nhưng thấy vậy họ gọi nhau xuống, hóa ra là vậy. rất nhiều người đã có mặt trên sân. Các em chạy rất nhanh với tâm trạng vui mừng, tiếc quá vì có nhiều bánh kẹo, hoa quả nên mang hết. Cảm giác lúc đó họ rất vui và tôi còn hơn cả hạnh phúc. Nhưng khi đứng nói chuyện, tôi nhận ra rằng họ không hiểu tiếng Việt nhiều, chỉ hiểu tôi đang nói gì chứ không biết trả lời như thế nào. Nhưng với hình ảnh đó cũng đủ khiến tôi hiểu, họ rất biết ơn. Ở họ có một sức mạnh mạnh mẽ giúp họ thích nghi với thiên nhiên mà tôi không thể hiểu được. Cảm thấy rất tiếc.

Trong chuyến đi này, tôi cảm nhận được khá nhiều về cuộc sống của người dân miền núi, đặc biệt là cuộc sống của trẻ em – những đứa trẻ vùng cao vô cùng đáng yêu và hồn nhiên. Tôi nghĩ rằng để cảm nhận rõ ràng một khoảnh khắc cụ thể nào đó thì không thể nghe qua câu chuyện, nhìn qua hình ảnh mà phải trải nghiệm tất cả. Cái gì cũng phải trải qua và cảm động, hình ảnh chỉ còn lại đó và sẻ chia, kỷ niệm mới là thứ lưu giữ mãi trong tim.

Chiều muộn gia đình tôi về đến Hà Giang. Đường vào thành phố phải đi qua đèo Mã Pí Lèng hay còn gọi là “con đường Hạnh phúc”, chạy dài 184 km. Ban đầu, nghe người dân địa phương giới thiệu, tôi nghĩ cái tên Hạnh Phúc có nghĩa là một cặp vợ chồng, nhưng tìm hiểu mới biết, con đường này đã mất 8 năm xây dựng vào năm 1959, mang lại giao thông đi lại thuận tiện cho người dân nghèo sinh sống. giữa việt nam. ngọn núi ở đó. Con đường nối Hà Giang với 4 huyện phía Bắc: Quản Bạ, Yên Minh, Đồng Văn, Mèo Vạc, gắn với dòng sông Nho Quế thơ mộng màu ngọc bích chạy dọc theo con đèo ôm lấy chân núi chia đôi biên giới bên này Việt Nam. phía bên kia của Trung Quốc. Tôi rất lạ với màu ngọc bích của dòng sông, có lẽ nó phản chiếu màu xanh của bầu trời? Bố tôi lái xe dừng lại nhìn ra đèo, tôi leo xuống chụp ảnh, đây là một góc núi đá hiểm trở trên trời nhưng từ đây tôi có thể nhìn thấy rõ màu ngọc bích của dòng sông, nó trong xanh quá. bị thôi miên chỉ đứng đó. Trước khi đi, tôi có cho mẹ xem vài tấm hình, trước đây mẹ chỉ được xem qua tranh, nhưng khi đến vùng đất này, mẹ phải choáng ngợp với núi non trùng điệp, đèo dốc kéo dài đến mấy dặm. . trăm km. Kèm theo sương mù, tầm nhìn chỉ còn vài mét. Không thể nhìn thấy một thung lũng, không thể nhìn thấy một thứ. (Lúc đó nhà mình không có ai ngủ, phải nhìn đường rồi nhìn bố chạy).

Viết đến đây thôi chưa đủ để kể hết về Hà Giang, về cuộc sống và cách sống của họ rất nhiều, tôi cảm thấy rất vui khi được chia sẻ về nơi này. Đất trời của họ muôn màu muôn vẻ, núi gạch, trời xanh, nước bạc, hoa vàng, cánh đồng xanh đã đem lại hạnh phúc trong cái nghèo khó của họ. Trời có mắt, đã rèn cho con người sức chịu đựng để đôi chân trần giẫm lên mặt đất lạnh trong mùa đông giá rét. Trên núi cao, thảo nguyên bao la có một con người dũng cảm đến lạ lùng và nhờ núi non hiểm trở, phàm tục ngại chen lấn lên đó nên Hà Giang vẫn giữ được vẻ đẹp hoang sơ của đất trời.
VÀ TÔI SẼ TRỞ LẠI – HÀ GIANG
Tôi yêu Hà Giang – Tôi yêu Việt Nam!

Dựa theo Sóc Bông

Xem thêm nhiều bài viết về : Cẩm Nang

Nguồn : dulichchat.com